Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử là một nhà thơ nổi tiếng với những bài thơ vô cùng hay, những nét đẹp trong thơ của ông rất giản dị và mộc mạc những cũng đầy huyền ảo. Bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử rất khó để phân tích hết những ý cùa ông, vì những câu thơ diễn tả những cảnh đẹp của quê hương, vẽ đẹp nồng nàn, tươi thắm của khung cảnh làng quê, và trong từng câu thơ cũng toát ra một sự u buồn mà nhà thơ đã nói lên.

Câu thơ đầu tiên là, Sao anh không về chơi thôn Vĩ, ý nghĩa của câu này là nhà thơ đang hỏi một ai đó, một câu hỏi cũng hơi tựa một câu mời khách về thăm quê, câu này chẳng khác nào là lời trách của cô gái dành cho chàng trai nào đó đã không chịu về thăm quê, để xem và thấy biết được cảnh làng quê đẹp như thế nào.

Ba câu thơ kế tiếp mà nhà thơ đã viết như sau:

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.
Những câu trên toát lên một vùng quê đẹp rực rỡ, tràn ngập ánh nắng ban mai mới lên, ánh nắng lung linh chiếu rọi làm cảnh đẹp miền quê thêm trong trẻo và mới lạ, nắng hàng cau, ánh nắng rọi xuống hàng cau, và những cây cau đón lấy ánh nắng mà không chút do dự, một ánh nắng mới xuất hiện như một sức sống mới cho cuộc đời này.

Câu thơ “Vườn ai mướt quá xanh như ngọc”, nhà thơ đã nhìn rõ hơn khung cảnh một khu vườn xanh mướt tràn trề sức sống của biết bao nhiêu loài cây cối đã được gột rửa sạch bóng qua sương đêm, một buổi sáng với tâm trạng vui tươi như vậy đã làm khu vườn cũng trở nên xanh tươi hơn, “mướt quá xanh như ngọc”, một sự so sanh rất vi diệu mà nhà thơ đã dùng, trong sáng, sạch bóng như một viên ngọc của khu vườn đã được nói như thế đây, một khu vườn với đầy hoa thơm cỏ lạ, một sức sống mới mẻ đã được nhà thơ mô tả như một viên ngọc quý giá nhất mà chưa ai chạm vào, vẫn còn một nét tinh khôi và trong trẻo.

“Lá trúc che ngang mặt chữ điền” , câu này nhà thơ muốn nói lên khuôn mặt chữ điền đã hiện lên lúc thấp thoáng, lúc ẩn lúc hiển, lúc hư lúc thực, một vẻ đẹp tinh khiết mà nhà thơ hình dung tưởng tượng ra trong khu vườn ấy.

Gió theo lối gió mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay ?

Câu thơ “Gió theo lối gió mây đường mây”, một nổi buồn đã hiện ra, gió đi theo đường của gió, mây đi theo đường của mây, gió và mây không thể chung đường với nhau, một sự miêu tả ẩn dụ của con người gặp gỡ và xa cách, không đi chung đường với nhau, một cảm giác chia ly và xa cách, sự nhớ nhung và thương mến đã được nói lên trong những câu thơ kế tiếp.

Hàn Mặc Tử miêu tả dòng sông buồn hiu với hình ảnh ảm đạm và mờ nhạt, dòng sông hương trong ánh mắt của nhà thơ hiện lên với cảm giác xa vắng và cô đơn, dòng nước lững lờ trôi tựa như những mãnh đời trôi dạt lênh đênh trong kiếp con người.

Mơ khách đường xa khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà.

Những hy vọng, những ước mong của nhà thơ luôn xuất hiện, cái cảnh chia tay thì ai mong muốn, nhưng cuộc sống thì có ngày mai, phải chấp nhận số phận vậy thôi, những câu thơ trên nói lên sự chia cách mà họ không hề muốn, sự chia ly hai nơi cách biệt, giấc mơ đã đưa nhà thơ thể hiện điều mong mỏi này.

Giấc mơ xa vời và hình ảnh nhà thơ thấy càng lúc càng mờ, màu áo trắng là màu áo của nữ sinh Huế mang lại cho nhà thơ một cái nhìn trong sáng và tinh khôi, dưới ánh sáng buổi sớm mai thì sự nhạt nhòa của hình ảnh màu áo đã dần hiện rõ, chỉ còn lại một sự tiếc nối và phôi pha, một điều thất vọng và buồn bã mà tình yêu của nhà thơ mong muốn lại không được đáp lại, một sự sầu buồn đã toát lên trong câu thơ cuối mà có ai hiểu nổi cho.

Hàn Mặc Tử đã xây dựng lên một vùng trời thơ mộng, một vẻ đẹp như tranh, sự độc đáo trong từng câu chữ diễn tả được nỗi buồn, cô đơn, và cả sự thất vọng mà nhà thơ muốn nói, tuy nhiên không thể phủ nhận vẻ đẹp tuyệt tác của thôn Vỹ, một bức tranh thiên nhiên được nhà thơ vẽ lên trong từng câu chữ thật là vi diệu, ai thấm từng câu chữ mà không khỏi bâng khuân trước tài nghệ của ông.

admin